Chào mừng quý vị đến với Website của Đặng Ngọc Linh.

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Gốc > Thơ >

Dối trá

Dối trá

Nói chi n
a tiếng bun ghê gm y
Đ
lòng tôi sung sướng mun tiêu tan ?
T
t c tôi rung ry ta dây đàn
Nghe th
th chính điu tôi giu k,
S
đôi mt đim nhiên và dim l
Vâng, nói chi đ
khiêu li ngun su
Tôi ng
đà cn hn trong by lâu,
Đ
li nhóm cho cháy thêm ngn la
T
ưởng gn tàn.-Yêu ? yêu nhau ? làm chi na !
Tôi v
n biết rng tôi chng xng người;
Mùa xuân tôi ch
ưa h có hoa tươi;
Tôi như chiếc thuyn hư, hư, không bến đ;
Tôi là m
t con chim không t,
Lòng cô đ
ơn hơn mt đa m côi,
Nh
t n cười ca thiên h, than ôi,
Đ
t nh : "ta được yêu đy ch".
Tôi ch
sng đ hoài hoài tưởng nh
Mãi mãi yêu, nh
ưng giu giếm luôn luôn;
Mà ng
ười thì,lơ đãng, dm trên bun,
B
n đi hái nhng cành vui xanh thm.
Tôi bi
ết lm, tri ơi, tôi biết lm !

H
i lòng d xâu xa như vc thm !
Tôi bi
ết rng người nói-vy cười-chơi,
Ti
ếng đã làm tôi tê tái c người,
Tim ng
ng đp, đ thu hn nghe lng,
Máu ng
ng chy, đ cho lòng bt nng.
Tôi bi
ết rng, ch cách mt ngày sau,
Cây bên đ
ường s trông thy tôi su,
Đi th
t thu, đi lang thang, đi qunh qu.
Vì v
i đến kiếm tìm nhau, tôi s
Ch
thy người thương nhưng chng thy tình thương.
Và nh
ư màu theo nng nht, như hương
Theo gió mt, tình người đành tn mác.
Tôi s
trn, thn th, ngơ ngác,
Trái tim bu
n như mt bãi tha ma,
G
ượng mm cười : "Người quên nghĩ rng ta
S
đau đn bi mt li nói vi".

Vì kh
n ni ! tôi vn còn tin mãi
S
nhm kia; tôi không th không yê
D
u không tin, tôi càng c yêu nhiu :
Khi ng
ười nói, tiếng người êm ái quá ...
Có lúc, t
ưởng ch đ rơi tàn la,
Tay vô tình gây m
t đám cháy to :
Ng
ười tưởng buông ch mt tiếng hn hò,
Tôi h
ưởng ng bng vn li say đm
Đ
ương ro rc, thì thào, ri rm
Ng
p lòng tô-Mà ai ngó ti đâu :
Tôi điên cu
ng, tt nhiên phi kh đau,
Tôi bi
ết lm, tri ơi, tôi biết lm !
V
y, trót l, tôi s đành lng lng
Ch
u mi tình gây li bi tay ai,
Không c
n xin, không trách móc, vì-ôi !
Tôi ch
ng biết làm cho lòng cng cỏị
C
như thế cho đến gi đen ti
Hoa ái tình chung ph
n đoá hng khô,
Mà trái tim đã ghê dáng h
ng h
Đã chung ph
n ca tro tàn bếp lnh
Tôi gi
u sn mt linh hn hiu qunh,
Cho nên, li
n chiu đó, tôi hết vui
Không th
y người bng không thy mt tri,

Tôi ôm ng
c th tìm xem biên gii
C
a su tủị. Nhưng, hi người yêu hi !
Nó mênh mông, vô
nh, ba vây tôi;
Yên
n đi, thc mc đến đây ri,
M
ơ ước ti, mà chán chường cũng lạị
Và m
ơn trn c mt kho ân ái,
Tôi m
t mình đi din vi tình không
Đ
lng nghe tiếng khóc mt trong lòng.
( ST)

Nhắn tin cho tác giả
Đặng Ngọc Linh @ 12:57 23/02/2009
Số lượt xem: 381
Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến